Bạn đã xem những bài này chưa ?:

Nhiều năm trước, con bạn đểu gửi cho cái link trên phượt, đó là lần đầu tiên nàng biết về Tây Tạng. Ấn tượng đầu tiên vẫn là những dải Lungta tung bay trên những đỉnh đèo nhiều gió và những vùng mây trắng xóa. Hồi đó, nàng là cô sinh viên ra trường được hơn năm đang vật lộn với đời, ngày ngày chạy xô đôi công ty, chỉ mong kiếm tiền nuôi thân rồi đi loanh quanh xứ này. Tây Tạng chỉ là giấc mơ “sau này” giống như Paris.

Năm tháng qua đi, Tây Tạng rõ nét hơn qua những trang sách, những buổi chiều mài mông thẫn thờ tại tầng 3, 31 Tràng Thi. Có lần, nàng nghe đâu đó, một người không quen nhận làm giúp việc theo giờ để tích tiền đi Tây Tạng. Những năm tháng đó, nghĩ đến số tiền nghìn $ cho một chuyến đi nàng lại chép miệng “đắp chiếu để đấy” đi chỗ gần gần, rẻ rẻ trước đã. Tây Tạng vẫn là một giấc mơ xa xôi.

Hai năm trước, sau một trận cã vã, nước mắt nước mũi đầm đìa, nàng lúc đó đã quyết định bước sang một con đường khác (Mà sau khi về, nàng quyết định vẫn ở cái máng lợn cũ cho đến nay). Để củng cố quyết tâm, nàng lại quyết ra đi một chuyến giống như lần bỏ việc và đi xuyên Việt vào mùa hè năm cũ. Đầu nghĩ là tay làm, nhân dịp anh Tony lại cho “free seats”, loanh quanh một hồi với một mớ dự định, bỗng nhiên nàng xuất vé đi Nepal 16 ngày mặc dù Nepal chưa từng nằm top đầu trong Wish list” của nàng. Chỉ lẩm bẩm, thôi, cứ xuất vé đã rồi tính tiếp, kiểu gì chẳng có thứ hay ho chờ nàng. Rồi nàng cũng lọ mọ lên xong cái lịch trình loanh quanh Annapurna và đem đi rủ đồng bọn. Mà không ai theo, lần đầu thấy lên lịch mà ế ẩm vậy. Thanh niên tiềm năng nhất thì lại không thích đi trek, lại kêu các công trình hay ho ở Kathmandu bị phá hủy phần lớn sau trận động đất hồi tháng 4. Nhân duyên của nàng với Nepal có lẽ cũng bắt đầu từ trận động đất năm đó, khi nàng lần đầu tiên “donate” cho một chương trình từ thiện giúp người Nepal.

Nhiều tháng sau, quăng lịch lên phượt và “nhặt” được 2 cô gái Sài Gòn đi chung, lịch trình vẫn chỉ loanh quanh cung trek được mệnh danh là “đẹp nhất thế giới” và không gì hơn. Cho đến khi gặp chị Út, một người Việt lập nghiệp bên Nepal, trong câu chuyện qua lại, cuối cùng nàng quyết đinh đi Lumbini - Nơi Đức Phật đản sinh. Rồi trong buổi trà đêm đó tại Việt Nam Quốc Phật Tự, trăng sáng vằng vặc, mùi trà rất thơm, muỗi dưới chân tiệc tùng hát ca, thầy hỏi:

“Các con đã đi Tây Tạng chưa?”

“ Dạ, con chưa, thưa thầy”

Đêm hôm đó, nàng đã biết rằng: Không phải Paris, không phải Châu Âu, Nàng đi Tây Tạng, năm sau, nhất định vậy!

Cuộc đời là những chuyến đi, có những chuyến đi là bước ngoặt làm thay đổi cuộc đời bạn. Nàng, cho đến giờ đã có không ít chuyến đi, dù dài dù ngắn. Nhưng chuyến đi Nepal năm đó, lần đầu tiên tận mắt nhìn những dải Lungta trên những chặng đường trek, lần đầu tiên gặp những người Tạng tại Nepal, lần đầu tiên giữa mênh mông là tuyết, và lần đầu tiên, nàng tin rằng: Tây Tạng không còn là giấc mơ xa xôi nữa, nhân duyên của nàng và Tây Tạng đã đến.


Chính chuyến đi Nepal đã “nối duyên” cho nàng, và nàng đã quyết định đi Tây Tạng như thế đấy





Nhân việc có mẹ hỏi chia sẻ về quá trình chuẩn bị trước chuyến đi, sẵn đây cháu chia sẻ 1 lượt trước khi đi vào phần hình. Nhiều chữ, cụ nào quan tâm đọc thong thả. Vs các cụ mợ quan tâm, sẽ, và sắp đi Tây Tạng cần hỏi điều gì, trong phạm vi hiểu biết của mình, cháu sẽ dốc lòng trả nhời.

===============
Để nói về quá trinh chuẩn bị cho chuyến đi là cả một câu chuyện dài.

Đầu tiên nàng chỉ định tìm nhóm và tham gia. Tuy vậy, việc tìm một nhóm phù hợp cả về thời gian, tiền bạc và lịch trinh quả thật không hề đơn giản. Vậy là nàng lại quay lại với sự nghiệp leader, lên cung và tìm đồng đội. Với vai trò là người khởi xướng, nàng quăng lịch trinh và thời gian lên diễn đàn phượt tìm người, mở một group trên facebook để trao đổi thông tin, invite tất cả những người “tiềm năng” trong friend’s list của nàng. Ban đầu, chỉ là định đi trong một nhóm 16 – 18 người để có giá landtour tốt nhất. Sau nhiều tháng, số lượng người quan tâm đến chuyến đi tăng lên đáng kể. Lần off đầu tiên trước chuyến đi 7 tháng, tính sơ bộ cũng đã đủ thành viên để chốt đoàn. Nhưng có lẽ, với Tây Tạng, người ta cần đủ “duyên” để có thể đến và đi cùng nhau. Gần 3/4 số thành viên ban đầu rơi rụng dần, những người bạn của nàng ban đầu hồ hởi đăng ký đi cũng rơi rụng dần.

Lần off đầu tiên, cũng là lần đánh dấu sự thay đổi về lịch trình, nàng quyết định đi Kora Kailash. Ngày tháng cứ thế trôi đi, kế hoạch được lên cụ thể, rõ ràng, khi nào đặt vé, khi nào chốt đoàn, khi nào bắt đầu xin visa, khi nào làm permit, cần rèn luyện sức khỏe ra sao, chuẩn bị những đồ gì, những quy định cần phải tuân thủ trong chuyến đi… . Trước ngày lên đường gần 4 tháng, danh sách các thành viên chính thức, bấy giờ đã xuất vé máy bay gần như đã được chốt. Lúc này số lượng người đã xuất vé đã là 34 người. Thay vì 1 nhóm như dự kiến, nàng thấy rằng sẽ là phù hợp để mở thêm nhóm thứ 2, cũng là bởi số lượng người quan tâm tăng lên nhiều so với dự kiến, và cũng là vì nàng không muốn “từ chối” khi còn có thể.

Về việc di chuyển đến Tây Tạng, có nhiều hướng đi và cách đi khác nhau. Ở đây nàng không đề cập tới những cách đặc thù như đi bằng Motor hay đi Carnavan, việc này cần nhiều công sức, giấy tờ và tiền bạc. Để tới được L’hasa, thủ phủ của Tây Tạng, bạn có thể di chuyển bằng máy bay hoặc Tàu Hỏa. Đi bằng Máy Bay, theo cách thông thường nhất là bay đến Thành Đô hoặc Côn Minh, từ đó bay tiếp đi L’hasa. Các hãng có đường bay thẳng đến Thành Đô bao gồm Vietnamairlines, ngoài ra có CZ sẽ quá cảnh ở Quảng Châu. Bạn có thể mua vé của Vietnamairlnes tới Thành Đô sau đó lựa chọn bay của Sichuan hoặc China Eastern để bay tiếp tới L’hasa hoặc từ Thành Đô mua vé tàu tuyến Thanh Tạng, kéo dài suốt 3360km trong vòng 44 tiếng, tức là gần 2 ngày 2 đêm liên tục. Đây là chuyến tàu đi qua độ cao lớn nhất thế giới so với mực nước biển (đoạn cao nhất là 5,072m so với mực nước biển). Giá vé tàu so với vé máy bay cũng chênh lệch không nhiều (nếu mua được vé máy bay khuyến mại). Vé tàu cần phải có hộ chiếu để mua và thường đặt qua đại lý du lịch Trung Quốc, mua qua C.trip hoặc nhờ bạn bè bên Trung Quốc mua giúp. Hoặc có thể đặt mua vé đi L’hasa của China Eastern, hãng này sẽ transit tại Côn Minh, chọn thời gian transit phù hợp mà có thể tranh thủ vào thành phố chơi.

Một lựa chọn khác cần nhiều thời gian hơn, nhưng có thể tiết kiệm được chi phí, nếu ở Hà Nội, đi đường bộ qua Lan Châu hoặc Quảng Châu, từ đó bắt tàu tới L’hasa. Mỗi cách đi đều có điểm hay và trải nghiệm riêng. Bạn chỉ có thể dựa vào quỹ thời gian, mục tiêu, chi phí và tiêu chí ưu tiên của mình mà lựa chọn phương án di chuyển phù hợp.
--
Ôi bài dài quá em copy không hết mợ nào muốn xem câu chuyện và hình ảnh chất lượng cao thì vào link này
https://goo.gl/mQLX1n qua bên otofun xem giúp em nhé